United People – Unique Solutions

Unitech tròn 5 tuổi, trong chuỗi những hoạt động kỷ niệm 5 năm thành lập là thể thao, văn nghệ thì giải bóng đá thu hút sự tham gia đầy đủ nhất từ các thành viên công ty, hèn gì thiên hạ ai cũng bảo nó là môn thể thao vua! May mắn cho tôi là đội Kukaka chỉ có vài nam, nên ai cũng có dịp xỏ giày ra sân và tôi cũng thế. Chứ nếu như tôi thuộc biên chế khối tiếng Nhật hay Nội địa thì chắc phải mài quần đến nát cỏ ngồi ngoài đường Piste mà xem đồng đội tranh tài rồi. Chính nhờ vậy, cảm giác khi dự họp đội bóng Kukaka, chọn áo chọn số khá thú vị. Anh QuanNT được bầu làm đội trưởng, nàng AnhTTT được đề cử làm manager quản lý chung, chiến thuật sách lược được họp báo trao đổi rất quyết liệt. Trước giải đấu, đội trưởng còn vẽ sơ đồ chiến thuật trong Excel và hạ giọng với thái độ rất tinh quái với chúng tôi đang mải nhìn sơ đồ trên màn hình LCD 42” trong phòng họp: “anh gắn chip thám thính được tình hình các đội thế này, thế này…họ sẽ đá như thế, như thế”, gã NamDD còn định vẽ sơ đồ chiến thuật trên IPAD để khi manager cần thì move các vị trí cho tiện nhưng nghĩ lại các đội bóng đá cúp C1 họ cũng chưa hiện đại đến thế nên chúng tôi tạm bỏ ý tưởng đó.

JP

JP1&JP2: Hai hạt giống của giải đấu kỷ niệm 5 năm

Trước giải đấu, đội trưởng động viên anh em đi tập vài buổi trước khi ra sân thi đấu chính thức, tập theo lịch của đội bóng công ty thì đông quá nên manager quyết định đầu tư cho đội giao hữu riêng 2 trận với khối Nội địa và tiếng Nhật để cọ xát. Trận đầu giao lưu với nội địa chiến thắng vẻ vang cho phía bạn, trận thứ nhì có sự tham gia của tôi thì đội tiếng Nhật bận làm ngoài giờ nên tiếp tục giao lưu với một số anh em nội địa, và liên minh Kukaka đành làm mẹ thành công thêm lần nữa. Dù sao, đó là những trận bóng rất vui vẻ và giúp cho toàn đội nhận diện được điểm mạnh điểm yếu của mình và đối thủ. Bóng đá đỉnh cao, toàn sao với trăng nên phải có thời gian thì mới phối hợp tốt các bạn ạ, hihi. Cũng nhờ 2 trận giao hữu mà tôi vỡ lẽ nhiều cầu thủ “trông vậy nhưng không phải vậy” như LinhND nhỏ con nhưng thể lực rất tốt và tinh quái có thừa, LocBC trông chậm chạp là thế nhưng sức rướn tốt và ghi bàn cũng rất bén, gã KyCX thì bảnh trai phong độ như tuyển thủ Ý nhưng lại là siêu dự bị, có lẽ dùng từ “ngọa hổ tàng long” để nói về các cầu thủ Unitech là thích hợp! ^^

noidia-jp1

Tiếng Nhật 1 – Nội địa

Rồi ngày thi đấu chính thức cũng đến, trận đầu tiên các cầu thủ Kukaka được manager dẫn đi ăn nhẹ trước khi ra quân. Các cầu thủ đá trong lĩnh vực ẩm thực rất tốt vì tôi thấy ai cũng phấn khởi sau khi đi lót bụng về. Tôi tranh thủ ăn nhẹ ở nhà, rồi 6h30 tối đã có mặt trên sân Chuyên Việt dự khán trận đầu tiên: Nội địa và JP1, khi tôi lên thì đã thấy CEO và đông đủ anh em có mặt rồi. Hoan hô anh TienPM vì nội dung thi nào anh cũng đến cổ động rất nhiệt tình! Trên sân hai đội nhập cuộc rất hăng, xin nói thêm JP1 là đội hạt giống của giải lần này vì họ sở hữu bộ khung đội bóng công ty, nôm na JP1 có toàn sao là sao: DucPH, TuanNA, PhuVN, NghiaHH…Đội nội địa thì ít sao hơn, tuy nhiên dưới tài  tổ chức của bầu Trường trán rộng răng khểnh thì họ đá rất tốt: phối hợp ăn ý, không ham rê dắt và các cầu thủ QuyPV, TuyenT hay LinhND có sức bền và kỹ thuật khá điêu luyện, chưa kể tay HuyVH là tay săn bàn rất quái: hắn đá khôn bóng và tinh quái, hiệu quả! Riêng thủ môn Nội địa là HuyNN bụng bự cũng đã chơi một trận rất hay khiến nhiều khán giả phải ngỡ ngàng vì ngạc nhiên. Chính vì thế, trận đầu đã kết thúc với tỷ số áp đảo nghiêng về phía Nội địa của bầu Trường. Ngoài này anh em Kukaka tự sướng: tụi Nội địa đá ăn cả JP1 hèn chi đá giao hữu không ăn mình sao được!. Tôi thì chẳng áp lực gì với tỷ số, thắng thì sướng nhưng thua cũng vui chứ không sao cả nên cũng không lo lắng đối thủ của mình cỡ nào  – người nhà cả mà lo gì :p

 CEOAnh TienPM tham gia cổ động đầy đủ mọi nội dung thi đấu ở giải thể thao này

Chúng tôi vào trận đầu tiên của mình với đội bóng JP2, đội vốn được QuanNT đánh giá thấp hơn JP1. Tuy nhiên khi nhìn dàn cầu thủ của bạn, tôi nghĩ anh ấy đã nhầm. Thật vậy, trận đấu diễn ra cân bằng trong cỡ 10 phút đầu lúc các cầu thủ Kukaka còn sức và JP2 còn đá thăm dò, những phút sau thì họ liên tục tấn công, tay Peter Phùng (ĐứcPD theo cách gọi của anh em tiếng Nhật) và QuyL thể hiện kỹ thuật và sức rướn vượt trội nên gây khó khăn rất nhiều cho liên minh Kukaka, HP2 còn được bao bọc bởi hàng hậu vệ thép là ThangNT và KhoaNV. Trong hiệp 1 chúng tôi chỉ có vỏn vẹn một cơ hội nhưng không chuyển thành bàn thắng, bù lại…cú đánh gót của tiên hiệp VinhNX làm đội bạn mất đi một hậu vệ thép là ThangNT! Thú thật khi những cảm giác lo lắng về tình trạng chấn thương của ThangNT đi qua, thì trong bụng nghĩ “nó không bị sao thì khỏe rồi, đội mình dễ khoan lủng hàng hậu vệ”. Hiệp 1 khép lại với tỷ số 2-0 nghiêng về đội JP1. Một tỷ số khá nhẹ nhàng, tôi cứ tưởng phải nhiều hơn chứ! Hihi. Hiệp 2 mới tiếp tục được vài phút thì Kukaka hứng thêm 2 quả nữa do sơ hở của thủ môn: anh SơnNH cứ mải chuyền nhầm bóng cho tiền đạo đối phương thay vì chuyền lên cho đội nhà. Lúc ấy ngoài sân đã có tiếng la ó của cầu thủ dự bị, cả tiếng châm chọc của anh LongND “Sơn ơi bắt không được anh bắt giúp cho” khiến anh SơnNH trở nên nôn nóng và trong một pha bóng hết mình vì màu cờ sắc áo mà không cần quan tâm điểm trụ gì cả, anh đã lao vào tiền đạo JP1 như quả tên lửa và nghe “rắc” một tiếng khô khốc, thủ môn Kukaka đổ nhào và nhăn mặt vì đau đớn, cả sân nín lặng giây lát rồi đổ xô vào phía cầu môn. Vẻ mặt mọi người tỏ ra lo lắng, hoảng hốt và tôi mãi nhớ vẻ mặt đầy lo âu của CEO khi thấy cổ chân quẹo 1 bên của anh SơnNH. Từ trong góc sân, tiếng chạy thình thịch và tiếng than của chị Thủy vợ anh Sơn “trời ơi, ba ơi là ba, sao đến nỗi này hả ba” khi thấy phu quân của mình đang nằm thẳng trên sân một cách đau đớn. Lòng tôi chùng xuống khi nghĩ đến cảnh đồng đội mình phải nằm viện vài tuần và tập đi vài tuần nữa nếu bị gãy xương. Sau nhiều lần bầu TrườngPV alo hối thúc 115 thì băng ca cũng được 2 nhân viên y tế đem vào sân, ai cũng thở phào khi nghe anh y tá bảo “chắc bong gân thôi, chi mà gãy xương!” rồi nàng y tá trẻ đã tiêm cho anh SơnNH một mũi giảm đau thật đau nhằm dằn mặt mấy cầu thủ trẻ đang vây quanh hí hửng tranh thủ đùa giỡn với mình. Lời phán của nhân viên y tế công hiệu như một củ sâm Ngọc Linh khiến thủ môn Kukaka đang nhăn nhó đau đớn bỗng nhỏm đầu dậy cười cợt “ê tụi bây, chụp hình tao, chụp hình nè” trước khi được lăn lên cáng ra xe. Giờ khi tôi đang viết đến đây thì mới kết luận là anh bé cái nhầm nhé anh SơnNH: khi sáng vào thăm nhìn thấy vết khâu ở chân anh hệt như một đường dây kéo của cái vali du lịch, hixhix.

kukaka-jp2_Small

Những siêu cầu thủ của Tiếng Nhật 1 và Kukaka

Tưởng chừng như trận đấu Kukaka-JP2 đang dở dang phải chấm dứt thì hai đội quyết tâm tiếp tục thi đấu, bởi lẽ đó là ngày thi đấu đầu tiên. Cảm ơn cái chân anh SơnNH, 15 phút sau cùng của trận đấu diễn ra với nhiều pha hãm thành của đội Kukaka trong sự chồn chân của đội bạn, thời gian ít ỏi nên số lần sút tung lưới đối thủ chỉ dùng lại ở con số 2. Chung cuộc thì đội mạnh hơn đã thắng theo đúng logic của nó. Chúng tôi ra về không băn khoăn gì về tỉ số, chỉ lo đến cái chân thủ môn đội nhà không rõ chỉ mới bị bong gân hay gãy mẻ gì không? Quý ông Namdd sau khi xuống bệnh viện thì đã bảo hộ bé con anh SonNH về nhà hắn tá túc để sáng mai chở đi học tiếp, đêm ấy cặp vợ chồng thủ môn phải tá túc trong không gian không lãng mạn cho lắm: phải share một cái giường chật hẹp và nhiều bụi bột ở bệnh viện trong khi thủ môn thì luôn miệng la đau nhức. Qua vụ này, tình cảm vợ chồng càng trở nên ấm nồng anh chị nhỉ? J Chẳng trách sáng hôm sau khi chúng tôi sang thăm tuy nét mặt chị còn đầy âu lo vì ông chồng sắp phải mổ để bác sĩ bắt ốc vít xương cổ chân nhưng thi thoảng đã nở được vài nụ cười khi phân bua rằng “chị biết tính ảnh lắm, ảnh mà làm chi là hăng lắm!!!” ^^

Trận thứ 2, chúng tôi chạm trán với Nội địa – đội đã thắng lớn hạt giống JP1 của giải. Vào trận hoàn toàn thoải mái và tự tin cho dù trước trận đấu anh QuanNT luôn dặn đá hăng lên, nhiệt tình vào và đừng để thủng lưới nhiều (bác ấy luôn nghĩ đến kết quả thua, hèn gì…hihi). Cũng như trận đầu, không có kịch tính nào xảy ra dù rằng phía Nội địa thiếu trụ cột Tuyent và QuyPV, LinhND chơi dưới sức. Ra về sau 2 trận chẳng có điểm nào lận lưng cũng buồn thật, nhưng an ủi là trận nào Kukaka cũng ghi bàn vào lưới đối phương và anh em phối hợp ngày một nhịp nhàng hơn. Cá nhân NghiaTH đá hậu vệ chắc hơn, các cầu thủ trẻ như HuyTQ và PhuongNV cũng thi đấu tự tin hiệu quả hơn. Bản thân tôi thì chạy được lâu hơn, ít hổn hển hay phì phò sau những đường chuyền từ đồng đội hơn. Anh em trong đội Kukaka tự sướng với nhau rằng “chúng ta đá ngày càng hay!”, Phật đã dạy rồi “kẻ thù lớn nhất của đời người chính là mình”, đố có sai! Mình hay hơn chính mình ngày hôm qua đã là một thành công, hihi.

Noidia_kukaka

Ngày thi đấu thứ 2: Nội địa gặp Kukaka

Dưới sự ảnh hưởng của gió mùa đông bắc và cơn bão vừa chệch hướng lái ra lại biển Đông, thời tiết cuối tuần qua xấu đi rõ rệt, những cơn gió lùa buốt giá và những cơn mưa nhẹ khiến sân bóng thiếu vắng nhiều cổ động viên. Chiều thứ 7, khi đến sân khoảng 2k15 tôi chỉ thấy có mỗi thủ môn MinhDTD và cầu thủ MinhLTNT của khối tiếng Nhật, tôi khởi động thật kỹ vì biết chiều nay dù hay dở thế nào cũng phải đá trọn 2 trận, tầm 2h25 khi các cầu thủ của Kukaka đã đông đủ, anh HuyS ngó đồng hồ rồi gây sức ép với trọng tài “2h30 rồi, đá đúng giờ chớ? bên JP1 mà thiếu người thì phải chịu, ko thì phải xử thua 0-3 đó nghe”, cũng may cho JP1 là họ cũng đủ người để đá! hihi. Thế trận khá cân bằng vì hôm nay Kukaka phối hợp rất tốt từ việc kèm người cho đến việc tấn công, ngay từ những phút đầu của hiệp 1 tôi đã có một pha qua người dẫn bóng đối mặt thủ môn, chỉ tiếc sức rướn chưa đủ nên sút mạnh một cái bóng xệch ra ngoài, sự tiếc nuối và tức giận bản thân khiến tôi buột miệng chửi váng một câu, cũng may mà khán giả hôm ấy ít J, nay viết lại để tự phê bình. Bất ngờ đã xảy ra khi kết thúc hiệp 1, đội Kukaka dẫn trước 2-0, lúc giải lao trong sự hể hả phấn khởi anh HuyS đưa ra nhận định “anh để ý là trận mô Trâm Anh hắn đi cổ động sớm là mình thua, bữa nay hắn còn đi viếng ba thằng Tuyển chưa về kịp nên mình thắng đó thấy chưa?”, mấy cầu thủ khác kể cả VinhNX cũng gật gù đồng ý mà quên bẵng là nàng ấy là manager, từng sửa soạn cho anh em ăn uống trước mỗi trận đấu. Vào hiệp 2 một lát thì manager đến, tôi thầm thán phục lòng nhiệt tình của nàng vì cứ ngỡ đi Huế về say xe nằm nhà rồi, trong một đợt tấn công nhanh đội JP1 đã gỡ được 1 bàn, ngay lúc đó NamDD và HuyS đồng thanh với nàng “đang ăn, em đến là mình thua 1 trái rồi”, nỗi oan Thị Kính hay Thị Màu đây nhỉ? Hehe.

noidia-jp1

Tiếng Nhật 1 vs Kukaka

Tâm lý thỏa mái và phong độ tốt nên Kukaka đã bồi thêm một bàn thắng nữa vào lưới JP1, lúc này tôi đang dạo dự bị ngoài sân luôn miệng nhắc siêu CĐV KhoiNV cổ động hết mình “mi không đá mà bữa trước ăn hết cả nải chuối của anh em thì bây giờ cổ động cho mạnh vào!!!, cứ chạy ngoài biên, đội kia mà dẫn banh xuống thì hò hét chọc quê vào, đội mình dâng lên thì hoan hô”, hôm đó KhoiNV đã thể hiện tốt vai trò cổ động viên của mình, có lẽ anh ấy tập trung làm nhiệm vụ hơn vì hôm nay manager bận nên chùa không có chuối cũng chả xôi, hihi. Tiếng còi chung cuộc vang lên là lúc đội Kukaka vui mừng với tỷ số 3-1, một trận cầu đẹp như mơ, tôi ôm kết quả mỹ mãn đó đi đón con rồi ôm tận về nhà trong vẻ hớn hở. Khi diện áo Gừng già vào để đi lên lại sân, tôi không quên dặn vợ “trận này kinh điển lắm, nếu thắng thì anh sẽ alo, cơm thì cứ nấu” – có lẽ dù đang thăng hoa nhưng tôi vẫn tôn trọng sâu sắc đối thủ trận này, bởi họ là nhà vô địch của giải đấu kỷ niệm 5 năm cơ mà!

codongvien

Nhóm cổ động viên tiêu biểu

Tôi lên sân bóng lúc 2 đội nữ Giải nghệ và 7 stars tranh tài kịch liệt, những pha bóng của HuongHT, ThuyHTT và tiền đạo số 6 của đội 7Star khiến anh em ngoài này hò hét ầm ĩ. Chị Lệ tuy tự tin cầm bóng nhưng do chị thiếu cái chổi trong tay nên đội bạn chẳng ngại kèm chặt khiến chị không sút được cú nào ra hồn như ngày thường chị ấy vẫn sút KhoiNV. Bầu TruongPV thể hiện khả năng cổ động và chỉ huy dàn hợp xướng Nội địa hò reo rất sôi nổi. Chị em Unitech cũng nên học hỏi điều này từ cánh đàn ông chúng tôi khi đi cổ động nhé, nếu cảm thấy khó hò hét những câu như tụi tôi hay xài “chặt chém thèng nớ” hay “tụt quần hén đi!!” thì cũng phải nhún nhảy và reo lên một cách máu lửa như “em yêu anh Y”, “cố lên anh X”, “dzô!!!”, đại loại như thế! (nhắc về việc này, BTC phải cảm ơn riêng vợ chồng HuongNT vì sự cổ động nhiệt tình trong suốt mùa giải! cặp vợ chồng son này không trận nào sót cả) Trận bóng nữ không những khiến mọi người trong Unitech đông đủ đến sân cổ động nhiệt tình mà còn thu hút những đấng mày râu từ những sân tập kế bên dự khán trong sự thích thú. Tôi để ý thấy nguyên một đám cầu thủ trẻ ngồi gần cầu môn của em Vân cổ cao chân dài để ủng hộ em ấy. Dựa trên số liệu trên sân, tôi chắc trận đấu nữ này đem lại hiệu quả về quảng bá thương hiệu Unitech mạnh gấp 100 lần các trận nam, sang năm đá nữa chị em nhé! hoan hô!

7stars_giainghe

7 stars gặp Giải nghệ

Có một chút lo âu khi đội Gừng già nhìn lại thực lực: chưa kịp thương lượng mua thủ môn khác thay cho anh SonNH, và đội GG chỉ có một cầu thủ dự bị vì năm nay CEO quyết tâm làm khán giả, anh LongND và tiền đạo siêu cắm NamDD bị đau chân nên không tham gia (đồng đội gã ai cũng ngạc nhiên vì đá có 5 phút trận hôm trước mà sao cũng bị đau chân?). Cũng may là HoangNT đồng ý làm thủ môn, nhìn từ xa thấy tướng gã dong dỏng cao trông bờ rồ phết, ai cũng thở phào! (lại bé cái nhầm cho hiệp 1,hihi). Từ khi trọng tài NghiaHH cho bắt đầu trận đấu là lúc GG bắt đầu tổ chức triển khai chiến thuật phòng ngự phản công, với sự có mặt của TruongPV và NghiaTH ở dưới, chúng tôi yên tâm nhập cuộc, tự tin cầm bóng phối hợp. Đội bóng trẻ JP2 vào cuộc chậm và có phần nể nang các đôi chân thiếu canxi của đội già nên GG tranh thủ chộp thời cơ bằng 3 bàn thắng liền, kể từ đó thì sức trẻ của họ mới thôi thúc ý chí chiến đấu, tay Peter Phùng & QuyL di chuyển liên tục khiến đội già lắm lúc hụt hơi, đến khi nghỉ giải lao tôi thấy anh HuyS sang thương lượng rằng “hết người thay rồi sao không thay thằng Đức ni ra, ê Đức! mi chạy chi kinh rứa?”, đội bạn than rằng “tụi em hết người thay rồi anh ơi”, hihi. Trong thế trận cởi mở hoàn toàn và độ liều tăng cao, chúng tôi quên bẵng hình ảnh nằm sân đau đớn của anh SonNH và ThangNT hôm trước mà thi đấu quyết liệt, tự tin hoàn toàn như thể mình còn trẻ hơn đối phương, chính vì vậy, khi NghiaHH (dưới sự thôi thúc quyết liệt và hỏi chừng không biết bao nhiêu lần của GG vì thời gian thi đấu của hiệp 2) thổi hồi còi chấm dứt trận đấu thì cả đội hể hả rời sân với nụ cười mãn nguyện bởi tỷ số là 8-7 nghiêng về GG. Trận đấu kinh điển ngào ngạt mùi gừng già thơm bay đến tận bệnh viện đa khoa ĐN xộc vào mũi nguyên thủ môn, bay ra tận Hải phòng để khè ThaoTTL. Tôi alo về nhà và thú vị khi thấy bà xã mình ngớ người khi nghe tôi bảo “đội già anh thắng nhé, anh đi nhậu với anh em đây, em ăn cơm trước hỉ, hehe”, nàng thảng thốt lắm vì mới năm nào đội Gừng này từng bưng thúng lượm banh không hết mà giờ thắng mới ghê!

gunggiaVsJP2

Trận siêu kinh điển: nhà vô địch của giải JP1 gặp đội Gừng già

Chúng tôi kết thúc giải bóng đá kỷ niệm 5 năm thành lập Unitech tại một quán nhậu vỉa hè, với sự tham gia đông đủ của CEO, đội GG, JP2 và nhiều cầu thủ khác nữa. Beer vào lời ra, anh em GG sau khi khen ngợi sức trẻ và kỹ thuật của các cầu thủ trẻ thì nổ như bom, chúng tôi khen ngợi thủ môn bất đắc dĩ HoangNT hết lời cho hiệp 2 vì anh ấy đã cứu nguy nhiều bàn thua trông thấy mặc dù trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo. Anh em GG công nhận đội bạn xuống thể lực vì phải tranh đấu quyết liệt xong với Nội địa, nhưng rồi bồi thêm mấy câu đại loại “tụi anh cũng đá mệt nhoài với JP1 đấy thôi, nghỉ hơn tụi em 2 tiếng chứ mấy!”, cứ khen đối thủ vài câu thì chúng tôi lại chém gió cho mình vài câu làm cho không khí trên bàn vui nhộn hẳn lên, beer rót trào ra như suối vì toàn là siêu cầu thủ mà, chúng ta đâu cần kiêng khem điều gì. Anh TienPM với bản tính điềm tĩnh đã vui vẻ tư vấn cho các cầu thủ GG rằng “anh em mình nên bảo lưu kết quả này, sang năm đội vô địch có mời thì mình khoan hãy nhận lời!”. ^^

victory

Victory!

Giải bóng đá kỷ niệm 5 năm kết thúc trong tràn ngập tiếng cười và niềm phấn khởi, chỉ tiếc anh SonNH chưa kịp hồi phục để bắt taxi đi nhậu ăn mừng chiến thắng với anh em. Thôi thì anh ở bệnh viện theo dõi qua điện thoại và uống Efferalgan đỡ nghe anh. Với chúng tôi, việc tiến bộ hơn ngày hôm qua và được giao lưu với các anh em khác trong công ty là thành công nhất! Tỷ số của trận đấu chỉ là thành công thứ yếu thôi. Nói vậy thôi, cảm giác thắng được nhà vô địch thì sướng phè phỡn bà con ạ, hihi.



blank