United People – Unique Solutions

Browsing Category: "Relax"

Nhật trình tháng 7

Blog, Relax August 5th, 2011

Cuối tháng 7, nếu tiết trời Đà nẵng mùa hạ đang dần bớt oi bức thì công việc lại ngày càng nóng: khủng hoảng kinh tế thế giới trong năm 2010 chưa nguôi  thì kinh tế trong nước  lại lạm phát phi mã. Những điều này ảnh hưởng rất lớn đến các doanh nghiệp, đặc biệt trong lĩnh vực CNTT. Nếu tinh ý, bạn dễ nhận thấy áp lực đang dần tăng trên gương mặt của lãnh đạo công ty, tôi chắc rằng không ít anh em trong công ty đã nhận ra điều đó và đang nỗ lực vì mục tiêu chung: cùng nhau vượt khó!

Với mong muốn được vươn ra thế giới cạnh tranh với các đại gia trong làng công nghệ, đủ sức  đón nhận các hợp đồng béo bở từ khách hàng lớn, ban giám đốc đã quyết tâm phải xây dựng được hệ thống kiểm soát chất lượng thực sự hiệu quả, dù biết rằng trong hoàn cảnh phải chạy xuôi đánh ngược dự án với nhiều cái dead lines vô tình như sợi dây thòng lọng thì mọi thành viên phải nỗ lực và…nỗ lực.

Đội ATM của Unitech, khởi hành đi SG vào ngày 24/7 là một trong các nỗ lực của lãnh đạo công ty trong việc quyết xây dựng thành công hệ thống quản lý quy trình CMMi: bước đầu tiên là phải đầu tư cho con người, chúng ta phải được đào tạo bài bản thì mới tránh khỏi việc mò mẫm, làm chưa xong đã phải chỉnh lại. Nhận thấy tầm quan trọng của khóa học cũng như lượng $$$ công ty phải bỏ ra, 5 thành viên trong đội ATM lên đường vào Sài Gòn học với tinh thần rất khí thế, ấn tượng nhất là ThảoVTT phải dẫn theo cả chồng lẫn con để hai bố con chúng tự chăm lo lẫn nhau, có thế thì em mới yên tâm học được ;-). Lẽ ra, 5 anh em ATM bay cùng chuyến nhưng do PhúVN và VinhNX đã đi onsite sẵn ở công ty Pyramid, em ThảoVTT vì dắt díu chồng con nên phải bay chuyến sáng CN, còn lại tôi và KhánhDP cùng bay vào Sài Gòn trên chuyến cuối của VNDìlây, nhớ lúc đến được nhà khách của Bộ KHĐT thì đã gần 1h sáng, cũng may có VinhNX cài cắm sẵn nên hắn lọ dọ xuống đánh thức giùm bác bảo vệ đang ngon giấc. Thật tiếc là Sài gòn không có tiếng gà gáy như ở quê để hai gã đàn ông tức cảnh làm thơ tặng BBT tuần báo Unitech! Câu đầu tiên mà VinhNX nói với tôi khi hì hục leo cầu thang “anh ơi, phòng ốc ở đây không có tiện nghi như ở nhà đâu nghe”, tôi bảo: “rứa à, nhưng nó có wifi chứ hả? có à, ok, thế là tốt rồi, hehe”, vào phòng thì thấy cũng đúng, tự cười thầm khi nghĩ ra cảnh đùng một cái có cô Tiên Sàigòn 2011* nào từ trên trời rơi xuống, trúng giường ai thì tên đó phải lăn xuống đất mới đủ chỗ nằm, ặc ặc.

Sáng 25/7, nhóm chúng tôi bắt đầu khóa học CMMi với thầy Satish đến từ Ấn Độ, ông thầy này giảng hay và nói tiếng Anh cũng dễ nghe, lại gặp bác Đề tư vấn với vai trò trợ giảng: tay bắt mặt mừng xong bác hỏi liền “tụi em làm cái PIID mapping cho anh chưa?” Hihi, sorry bác ấy là chúng em chưa làm xong, học về thấm ý rồi mới xăn tay làm (nói sang thế thôi chứ do việc nọ xọ việc kia nên nợ).
3 ngày CMMi trôi nhanh với những căng thẳng của thời đi học vì phải suy nghĩ, biên dịch từ Anh sang Việt. Tuy nhiên, đó là những khoảng thời gian thú vị của nhóm, buổi trưa chúng tôi cuốc bộ sang quán cơm tấm ngoài CMT8, có bữa hứng cả bọn đi ăn Mỳ Quảng. Gần nơi học có quán Tràm Chim nổi tiếng với dàn nhân viên chân dài gợi cảm ;-). Với tư cách già nhất đám nên phải tỏ ra đứng đắn, tôi hứa với em AnhTTT là không rủ rê VinhNX vào Tràm, bởi vậy các quý ông ATM khi quá bước dù mắt có liếc vào xem các em hàng bưởi  nhưng chân thì bước thẳng không chút ngập ngừng ^_^ (lành!)

  Ăn mỳ Quảng cho nhớ quê & lành mạnh

3 ngày học CMMi vèo cái đã qua, buổi cuối chúng tôi phải làm bài test mà theo bác Đề nói “ dễ thôi , không khó đâu nhưng chắc fail cả lớp”. Bác ấy dọa khiếp, làm trắc nghiệm 50 câu trong vòng 90 phút, đề không khó, đến lúc thầy chấm xong thì bác phán: “Tùng , ừm ừm…, cần tính lại xem thầy cộng lộn điểm hay không…”, nói thiệt, tôi qua thời thấp thỏm với điểm số rồi, chưa kể đã có quá nhiều trải nghiệm với thể loại này nên chẳng chút lo âu vì biết bác Đề hù chơi! hihi

Cả lớp chụp hình lưu niệm với thầy Satish

Theo kế hoạch vui chơi ngoài lề thì tối 28/7 chúng tôi có một buổi tiệc sinh nhật hoành tráng dành cho AnhTTT – người đẹp này sẽ bay vào SG để gặp ông xã VinhNX sau hơn chục ngày nhung nhớ, tiếc là chiều hôm đó tôi phải bay lên Gia lai làm nhiệm vụ, KhánhDP và PhúVN cũng đi quýnh quả lẻ, vụ party sinh nhật AnhTTT được chuyển sang chế độ private, chắc happy như mong đợi vì thấy cặp này đi SG về mặt mày tỏ vẻ hí hửng lắm!

Kể tiếp chuyện hành trình GiaLai, khi chuẩn bị lên máy bay, cảm giác hơi lạnh sống lưng với chiếc máy bay ATR72 nhỏ xíu như một con cá ngừ đại dương đang chờ sẵn, lúc em nó chạy đà hay cất cánh, tiếng động cơ ầm ĩ, máy bay rung bần bật… nghĩ đến cảnh đang bay lên Tây nguyên, có con chim nào thất tình đâm vào cánh quạt tự sát thì than ôi, mình lọt bảng phong thần ngay! Nam mô a di đà Phật!!!

Máy bay ATR 72

Hạ cánh an toàn xuống sân bay Pleiku bé xíu, tôi được anh Nhựt đón về quán nhậu gì đó không nhớ tên, nơi anh HuyS, TruongPV, NghiemND & KhoiNV đang nhậu với các sếp của Sở 4T GiaLai. Nhớ nhất là anh Nhung phó GĐ Sở, sau khi nghe HuyS giới thiệu ảnh liền cấp cho tôi dĩa cơm chiên Dương Châu gần nguyên và một lon Ken với lời căn dặn: mai làm việc, giờ mới xuống sân bay chắc mệt nên nhiệm vụ của mày là ăn cho hết dĩa cơm và chỉ được uống 1 lon, thầm nghĩ “uống 1 lon thì quá dễ nhưng dĩa cơm ú ụ thế kia thì phải gồng thôi :p”. Anh Công (cũng là PGĐ Sở) ôn tồn: “anh báo với UB tỉnh về việc shutdown và di chuyển hệ thống data center rồi, nhưng mai em phải check lại và báo với anh là di chuyển có ổn không để anh quyết”. Vì đã kiểm tra sơ bộ nội dung công việc đã giao cho KhôiNV – tay này lên GiaLai trước tôi 1 ngày – nên tôi tự tin: “anh yên tâm, mọi thứ tụi em đã lên kế hoạch chi tiết,  sẽ hoàn thành vào chiều thứ 7 anh ạ!”

Sáng thứ 6 ngày 29/8, sau khi sang Sở Tài chính để khảo sát, tôi và KhôiNV chia tay anh em nhóm phần mềm để làm việc với IT sở 4T, có chút băn khoăn của anh HuyS khi trở về Đà nẵng, anh em trong đoàn chắc ai cũng hiểu sự tình :-). Phố núi Pleiku đang trở lạnh, mưa buồn vì thương miền trung đang bị bão.

Phố núi khi trời âm u, mưa buồn

Trong lúc chờ Nguyên IT của Sở, hai anh em tranh thủ chụp hình kỷ niệm ^^

Nhiệm vụ của chúng tôi chuyến công tác GiaLai này là dời 11 server IBM hoành tráng và 10 thiết bị khác: switch, router, tape backup, san storage, UPS. Toàn hàng hiệu đắt tiền nên cần phải chăm bẵm, sơ suất gây hỏng hóc hay sự cố thì rất khó ăn nói với khách hàng. Mặc dù đã lên kế hoạch chi tiết đến từng con vít, sợi dây gút… nhưng để yên tâm  tôi cũng check đi check lại cẩn thận, đáng khen cho KhôiNV là dịp này em nó thực hiện tốt nhiệm vụ, không bỏ sót mục nào. Việc tiếp theo là thực hiện backup dữ liệu cho mấy cái server quan trọng, mà theo lời Nguyên 4T thì: mấy cái này đi đời thì công an làm việc với mình liền anh nghe, hihi.

Dù không có đôi mắt Pleiku biển Hồ đầy nhưng em làm anh nhớ nhất: UPS 1000KVA nặng ngoài 300Kg

19h tối thứ 6, sau khi hoãn đội làm điện 1 tiếng để hoàn thành các tác vụ backup và troubleshoot cái lỗi của thiết bị SAN Storage – nơi lưu data của portal tỉnh, vẫn chưa xử lý xong vấn đề sẵn có này nhưng tôi quyết định cho cắt điện và thực hiện đóng gói thiết bị để di chuyển. Rất thuận lợi cho chúng tôi là thùng carton gốc được Sở giữ nguyên vẹn, lần lượt đám server và thiết bị được chuyển nhẹ nhàng vào thùng, đánh số thứ tự, ghi chú cẩn thận chờ khiêng  lên xe. Anh Công PGĐ Sở đã phân công thêm 6 anh em IT  hỗ trợ việc chuyển dời vì ngại phu khuân vác bên ngoài không hiểu được tầm quan trọng, làm sơ sẩy thì khổ, nhờ thế  tôi và KhôiNV được trợ lực rất nhiều trong việc chuyển máy móc xuống tầng 1 để lên xe tải. Nhưng những món nặng thì đương nhiên bên B nhà mình phải lo, hihi.

Vừa khiêng vừa giỡn cho đỡ mệt, đôi khi không tránh khỏi tiếng mắng “yêu” mấy thứ nặng ỳ, đến 22h30 thì mọi thứ đã được chuyển sang văn phòng mới của trung tâm tin học Sở 4T thành công. Cơ bắp anh nào anh nấy cuồn cuộn, có gã bảo ”#$(*%@($*!!!, cục pin UPS chỉ hơn 20kg mà seo nẹn quá zậy, nhiều lúc mình bồng hơn 40 kí thấy khỏe hơn nhiều mè te??” Chú ấy mệt nên choáng, một cái thì mềm và uyển chuyển, cái này thì cứng nhắc và trơ lỳ thì so làm seo được, há! hehe.

Để bày tỏ lòng biết ơn, tôi mời anh em IT của Sở đi ăn tối, cũng may phố núi có quán bán khuya, vào quán mỗi người gọi 1 tô phở + lon Ken (trừ người ai cũng biết là ai đấy thì chỉ uống được Coke), thật sảng khoái khi xong pha 1! Anh em IT phía Sở cũng thêm phần cởi mở, vui vẻ hơn. Đá một cước sang lĩnh vực ẩm thực: phở Gialai nhìn thì giống hủ tiếu trong miền Nam, nhưng khác nhau ở chất liệu làm sợi phở! Hủ tiếu thì làm bằng bột năng, phở Gialai thì làm bằng bột gạo tây nguyên. Phở  Gialai thường dùng với gà ta thái lát mỏng, đi kèm với chén nước chan ngọt vị xương gà, khi ăn nên rưới thêm chút tương đặc: đây quả là món ngon đặc trưng phố núi!

Phở Gia Lai: ngon!!!

Về đến khách sạn, tuy mỏi mệt nhưng cũng lò dò trên mạng search thông tin về cách xử lỗi khi chiều,dù biết đó không phải lỗi do mình gây ra mà là  vấn đề sẵn có của khách hàng. Lui cui đọc tài liệu quá nửa đêm, rồi cũng ngủ ngon dù hơi mỏi. Lúc đặt chân lên Gialai, anh em trên đó có bảo mình ở khách sạn Tre Xanh, 3 sao to lắm nhưng lại thiếu dịch vụ mátxa, tôi dõng dạc khẳng định với anh HuyS là không cần và không nên dính líu đến nó khi chưa hoàn thành nhiệm vụ, anh ấy bảo “uhm, nên rứa, nên rứa!!!” hihi.

Sáng thứ 7 30/7, anh Công PGĐ thân chinh sang văn phòng mới để xem tiến độ, quan sát anh em lắp ráp thiết bị một cách kỹ lưỡng, tôi nghĩ chắc anh cũng yên tâm khi ra về.

Hàng được tập kết về nơi ở mới!

Hai anh em phối hợp làm quyết liệt, đến quá trưa thì xong phần lắp ráp, mời 2 bạn IT bên Sở đi ăn cơm gà (trên GiaLai này toàn gà) rồi về chiến tiếp phần đấu nối cáp, dây mass, điện, phối hợp VNPT Daklak trong việc test đường truyền Internet. Đến 16h40, tôi gật đầu cho đóng CB điện tổng, bật nguồn UPS và lần lượt từng thiết bị, mọi thứ chạy ro ro nghe quá sức dễ thương – dù ngày thường mình ghét tiếng quạt chạy đến thế. Cũng có một vài trục trặc nhỏ do nhầm lẫn trong sơ đồ đấu nối nhưng sửa nhanh. Oh yeah, mọi thứ coi như  xong, tự tin alo lên bến xe mua vé MaiLinh thì được báo hết vé,hơi lo nhưng thôi mai về xe khác.

Lẽ ra ngay trong đêm 30/7 thì chúng tôi lai rai ăn mừng thành công với anh em IT Gia Lai để ngày CN nghỉ ngơi lại sức rồi về, nhưng có vài anh em đuối sức về nghỉ sớm, người thì ăn cơm tối xong trời mưa lười đi ra ngoài (hoặc phải làm nhiệm vụ ở nhà cũng nên :P), tiệc mừng và chia tay được dời sang trưa CN 31/7 – dù rằng tôi biết nhậu xong mà lên xe thì sức khỏe có thể thê thảm lắm.

Tối 30/7 là một buổi tối rảnh rỗi và thỏa mái tư tưởng, trời mưa râm nên hai anh em lội chợ phố núi tìm mua bơ sáp, bơ thì không có, lần quần một chút thì KhôiNV đề xuất món bánh mỳ kinh điển của hắn, có lận theo máy ảnh nên theo lời đề nghị của nhân vật nhí nhảnh này thì mình sẵn lòng tặng cho nó 1 shot ảnh! Tính tiền bánh mỳ xong, tay này bảo: xíu xiu ri mà 8k, sức em nhai chắc 4 ổ mới đã!

Thương lắm bánh mỳ ơi: em quá bé so với anh Khôi! hehe

Công việc của sáng 31/7 thật nhẹ nhàng: vệ sinh, dọn dẹp phòng máy, duyệt web, báo cáo các sếp ở nhà và khách hàng. Anh Công vui vẻ nhận lời đi nhậu, các anh em IT khác của Gia Lai cũng nhiệt tình tham gia, chỉ tiếc Cường – trợ thủ đắc lực phía khách hàng do ở xa nên không dự được. Chúng tôi di chuyển đến quán gì đó tít trên đồi cao, quán tên Le san Xanh gì đó không rõ, khá đẹp và rộng, phong cảnh nên thơ! Ngồi tâm tình dưới sự ủng hộ của mấy em Ken, ai cũng cởi mở, được anh Công kể nhiều chuyện thú vị, nhưng khoái nhất câu “tối qua anh gọi cho Nguyên thì nó bảo ổn rồi, anh liền yên tâm đi nhậu và dặn nó nếu ok thì để anh em về Đà nẵng”, cứ bày tỏ lòng biết ơn anh em đã hỗ trợ thì beer lại rót, tạm thời tôi quên tối nay phải lên xe về Đà nẵng, dzô dzô dzô! Hiền nỗi, beer vào thì nhớ mấy chuyện xa xưa, lòng đi mây về gió…

 

Lau chùi, hút bụi, quét dọn: nhớ đến bà già cỡi chổi bay ở Unitech quá Lệ ơi! 😀

Cười thỏa mãn trước 2 tủ rack ăm ắp thiết bị nè!

Lưu niệm với Nguyên – network admin duy nhất trong đội IT của Sở 4T Gialai 

Lên xe giường nằm Hồng Hải vào đêm 31/7, nằm tầng 2 có lúc thấy mình như Tôn Ngộ Không bay vèo vèo, nửa đêm lòng cảm thấy thẹn vì đã chọc cu KhôiNV vì tội hôm trước bị say xe… ^_^ . Sáng thứ 2 đặt chân xuống đất Đà nẵng, mệt nhừ nhưng tinh thần khoan khoái vì hoàn thành nhiệm vụ!!!

Hẹn ngày tái ngộ Gia Lai , với dự án khác: lớn hơn, hiệu quả hơn nữa! ( dự án này gần 100triệu, ước tháng nào cũng có cái tương tự  để Unitech có 2 vận động viên thể hình, hihi)

* : Sực nhớ đến bài Sài gòn cô tiên năm 2000 từng phát đi phát lại trên các phương tiện thông tin đại chúng ở Sàigòn.

49 bi quyet song vui khoe

Relax February 5th, 2009

Xem ở đây:49-bi-quyet-song-vui-khoe

Thế giới này văn minh vì có em

Blog, Relax December 4th, 2008

Anh phát hiện điều đó sau một thời gian dài chiêm nghiệm và sám hối.

Trước, anh cảm thấy khó chịu, bực mình khi em trễ hẹn. Khi anh gọi điện nhắc, em cáu kỉnh nói rằng anh không có quyền kiểm soát thời gian của em. Anh chẳng biết làm gì trong hàng tiếng đồng hồ đợi em make up, chọn váy hay thay áo. Anh nhẫn nại như một gã xe ôm chờ em vào siêu thị, em dạo nửa buổi chỉ để mua một bịch bim bim, thời gian còn lại là window shopping và ghi nhớ những mẫu áo váy đợi ngày thỏa cơn nghiện mua sắm. Anh ngồi một mình đợi em khi em bận làm bà tám với những cô bạn của em…

Anh nghĩ rằng việc trễ hẹn để người khác phải đợi là hành vi kém văn minh. Và em là tấm gương điển hình của sự kém văn minh ấy.

Giờ thì anh đang ân hận và sám hối về những suy nghĩ sai trái của mình.

 

Trong khi chờ em trước cửa hàng thời trang, anh đã mua một tờ Sài Gòn Tiếp Thị đọc giết thời gian. Lập tức ba gã khác đậu xe cạnh anh cũng í ới gọi bà bán báo. Sau khi anh đọc hết tờ SGTT, em vẫn chưa ra, và anh trao đổi tờ báo của mình lấy tờ Công An Thành Phố của gã bên cạnh. Nhờ vậy anh biết thằng Tư đầu xóm vừa ra tù đã đi ăn trộm và bị công an bắt.

Hôm khác chờ em trong khi em đi sinh nhật bạn, anh đọc thuộc tờ Tuổi Trẻ với cả 56 trang quảng cáo và biết khu phố mình có hai căn nhà, bốn miếng đất rao bán. Buổi chiều có người hỏi mua đất, anh chỉ cho họ và người bán chia cho anh hai triệu tiền cò.

Hôm mình đi nghỉ ở resort, em thỏ thẻ rằng em muốn đi spa, chỉ nửa tiếng. Anh đợi em suốt một buổi sáng. Lần đầu tiên anh xem hết một cuộc đua xe hơi và một trận bóng đá. Anh phát hiện ra rằng Ronaldo và Ronaldinho là hai đứa khác nhau.

Bạn bè anh nhận xét anh bây giờ đã là một con người hoàn toàn khác. Am hiểu thông tin kinh tế, thể thao, rành chuyện phố phường lẫn thời sự quốc tế. Bạn bè em khen anh năng động và ho một cái cũng ra tiền.

Chờ đợi em là thời gian tuyệt vời để đọc sách báo và dung nạp kiến thức. Anh mang trong cốp xe những bộ sách kinh tế chính trị dày cộp. Chỉ một lần em đi chợ, anh đã biết tại sao Mỹ ném bom nguyên tử xuống nước Nhật. Khi em ở phòng khám răng, cũng là lúc anh tự khai phá cái đầu u tối của mình vì sao người ta gọi chiến thắng của Obama là câu chuyện cổ tích về sự thay đổi, về sự vượt qua tính hữu hạn của truyền thống. Và khi em trở ra từ hiệu cắt tóc, anh hiểu vì sao một cái hắt xì của bà Rice cũng làm thay màu các bảng điện tử phố Wall…

Anh không còn là một gã nhà quê dốt nát về thời trang, anh đã có thể khen em mặc cái váy này, mang cái túi này thì quyến rũ còn hơn Angelina Jolie, dù tự thân biết mình khó sánh ngang Brad.

Người ta nói sự đợi đợi chờ là một trong những thước đo tình yêu. Anh thì nghĩ hơn thế: Sự chờ đợi là một cơ hội để mở mang tri thức và hoàn thiện bản thân mình. Anh thấy tội nghiệp những gã đàn ông suốt ngày ca cẩm vì phải chờ đợi khi người phụ nữ của mình trễ hẹn. Chính họ chứ không ai khác đã bỏ qua những cơ hội bằng vàng để giỏi lên, giàu lên, lịch lãm và văn minh hơn. Chỉ vì họ không biết sử dụng thời gian chờ đợi ấy để khai thác kho báu văn minh nhân loại qua sách vở.

Chờ em sáng nay, anh đọc được một câu ngạn ngữ: Sự văn minh của một dân tộc được thể hiện qua lượng giấy mà dân tộc ấy sử dụng. Phải rồi, nếu không có những người phụ nữ triền miên trễ hẹn như em thì lấy đâu ra những đứa như anh ngồi chờ và mua báo đọc giết thời gian.

Không chỉ làm cho thiên hạ văn minh lên, em và những người phụ nữ như em còn là cứu tinh của nền báo chí và xuất bản.

Chân lý vĩ đại và đơn giản ấy, giờ anh mới nghiệm ra.

( nguồn : blog bố cu Hưng )

Dễ và Khó

Relax November 20th, 2008

Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.

Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.
Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.
Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.
Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.
Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.
Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.
Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.
Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.
Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.
Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.
Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.
Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.
Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.
Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.
Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.
Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.
Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.
Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã. ….

Đợi một lời cảm ơn!

Relax September 30th, 2008

“Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em có biết không? Để gió cuốn đi…” Nhưng nếu em là người nhận được tấm lòng đó, em sẽ làm gì? Sẽ bỏ ra một thứ vật chất nào đó để đổi lại tấm lòng ư? Vật chất đổi tấm lòng… có thỏa đáng không?

Hôm đó, tôi đang dạo trong một khu vui chơi giải trí bỗng nhìn thấy một nhóm người vây quanh chiếc xe con sang trọng. Ai cũng rướn cổ nhìn vào phía trong vẻ tò mò. Bên cạnh chiếc xe là một cậu thanh niên ăn mặc bóng bẩy với vẻ mặt rất lo lắng. Cậu ta hét to:

– Ai có thể chui vào gầm xe giúp tôi vặn cái ốc vít không?

Hoá ra cái bình xăng xe anh ta có vấn đề, nó bị rò xăng ra ngoài xe suốt từ khu vui chơi đi ra. Từ đây cách trạm xăng gần nhất cũng khá xa, khiến anh ta có dáng vẻ sốt ruột chẳng khác gì kiến bò trong nồi lửa.

Đứng bên cạnh anh ta là một cô gái trang điểm loè loẹt diêm dúa, cô ta hắng giọng:

– Nhìn anh sốt ruột kìa! Cứ cho thưởng nhiều tiền vào tất sẽ có người đến giúp!

Nghe xong anh ta liền rút ra tờ 100 nghìn và nói to:

– Ai giúp tôi vặn chặt cái ốc vít trong gầm xe thì tờ tiền này sẽ là của người đấy!

Cậu thanh niên đứng bên cạnh tôi định bước lên thì bạn của anh ta kéo lại:

– Lời nói của mấy người có tiền không đáng tin.

Lúc đó, một câu bé bước lên nói:

– Để cháu!

Với động tác đơn giản, không tới một phút cậu bé đã vặn xong con ốc. Đoạn bò ra khỏi gầm xe, cậu bé đứng nhìn cậu thanh niên với ánh mắt kỳ vọng. Cậu thanh niên vừa định đưa cho cậu bé tờ 100 nghìn thì cô gái bên cạnh anh ta liền giữ tay anh ta lại:

– Anh định cho nó 100 nghìn thật đấy à, 5 nghìn là quá đủ rồi!

Cậu thanh niên cầm lấy tờ tiền lẻ trên tay cô gái đưa cho cậu bé, cậu bé lắc đầu. Nghe tiếng xì xào của mọi người xung quanh cậu thanh niên rút thêm 5 nghìn nữa ra đưa cho cậu bé, nhưng cậu bé vẫn lắc đầu, cậu thanh niên bực mình:

– Mày chê ít? Còn chê nữa thì 10 nghìn này cũng không có nữa đâu nhé!

– Không, cháu không chê ít, cô giáo cháu nói giúp đỡ người khác không cần sự trả ơn.

Cậu thanh niên sững người:

– Thế sao mày còn không đi đi?

Cậu bé nói:

– Cháu đang đợi chú nói “cảm ơn”.

Sự ngây thơ cho ta hiểu được giá trị của cuộc sống, cho ta nhớ lại bài học làm người từ thủa ban sơ mà giữa cuộc sống bộn bề ta đã lỡ quên đi mất. Khi nhận được sự giúp đỡ hãy nhớ nói lời: Cảm ơn!

(Nguồn: ngoisao)

Tuyển tập truyện cười vôva

Relax August 29th, 2008

1.
Vôva và cô giáo :

Vào tiết học, cô giáo hỏi cả lớp:
– Đố các em cái gì nhẹ nhất.
Cả lớp nhao nhao, đứa bảo là sợi bông, đứa bảo tờ giấy, nhưng cô giáo đều bảo sai. Lúc đó Vova giơ tay phát biểu. Cô thấy vậy mới bảo:
– Bạn Vova hay nói bậy, cô không cho nói đâu
Cô chờ 1 lúc, nhưng ko còn 1 ai khác giơ tay, cô đành phải gọi Vôva
– Em nói đi nhưng ko được nói bậy.
– Thưa cô em không biết, nhưng bố em bảo, cái nhẹ nhất là cái “ấy” ạ
Cô giáo đỏ mặt:
– Vova! ra góc lớp đứng, quay mặt vào tường
Vova đi ra góc lớp, nhưng vẫn ngoái lại nói:
– Nhưng bố em nói , cái ấy chỉ cần thoáng nghĩ về nó là nó có thể ngoi lên mà ko thể nào hạ nó xuống được.
Cô giáo lại đố:
– Bây giờ đố các em cái gì nặng nhất
Cả lớp lại rộn lên những câu trả lời. Đứa thì bảo cái xe tải, đứa thì bảo quả trái đất, nhưng cô giáo đều bảo sai. Lúc đó Vova quay lại:
– Cô ơi, em biết đó là cái gì rồi
Yên chí là thằng ôn con giờ này không thể nói bậy được, cô nói:
– Thôi được, em nói đi nhưng ko được nói bậy đâu
– Thưa cô, cái nặng nhất vẫn là cái ấy. Bố em nói bây giờ nó đã hạ xuống, mà hạ xuống rồi thì nghìn cái cần cẩu cũng không nhấc nó lên được.

2.
Trong giờ học, cô giáo muốn phát triển trí tưởng tượng và khả năng cảm nhận của học sinh, cô đưa ra mấy câu hỏi như sau:
– Các con hãy nghĩ xem, cái gì màu xám và rất là cứng?
– Bê tông ạ!
Cô giáo:
– Giỏi quá. Nhưng mà nó còn có thể là nhựa đường nữa, thế còn cái gì màu vàng, và ở trên cánh đồng?
– Con bò ạ!
– Đúng rồi! Nhưng còn có thể là đống rơm nữa,
Vova lẩm bẩm, từ phía cuối lớp:
– Đúng là lũ điên!
Cô giáo:
– Em đứng lên ngay, sao em toàn nói bậy bạ thế hả?
Vova:
– Thế em hỏi cô một câu được không?
Cô giáo thận trọng:
– Em thử nói đi!
– Thế cái gì trước khi cô cho vào miệng thì nó cứng, thẳng và khô ráo, còn sau khi ra khỏi miệng thì nó mềm nhũn, cong queo và ướt nhem?
Cô giáo đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng, tiến thẳng đến tát rất kêu vào mặt Vova.
Vova xoa xoa má:
– Đúng rồi. Nhưng nó còn có thể là kẹo cao su nữa

3.
Thanh tra trên bộ xuống kiểm tra giờ học anh văn, ông ta ngồi bên cạnh Vova.Cô giáo mới đi dạy vì vậy rất hồi hộp.Cô giáo:
– Bây giờ cô sẽ viết 1 câu tiếng anh lên bảng, còn các em hãy cố gắng dịch nó ra tiếng Nga.
Cô giáo đang viết dở câu thì viên phấn bị rơi, cô cúi xuống nhặt và tiếp tục viết cho hết câu.
– Và bây giờ ai sẽ dịch được câu này?
Vova lập tức giơ tay. Cô giáo thì rất run, nhìn quanh lớp nhưng ngoài Vova ra thì chẳng có ai giơ tay cả. Cô giáo đành chỉ định Vova phát biểu.
Vova:
– Giá như mà cái váy nó ngắn hơn ……..
– Cái gì?! Em biến ngay khỏi lớp học!
Vova thu gom sách vở xong dứ dứ nắm đấm vào mặt ông thanh tra:
– Đồ ngu, đã không biết thì đừng có bày trò nhắc bài!

4
Vova bắt đầu đi học lớp một. Trong buổi học đầu tiên, Vova đã nói với cô giáo:
– Thưa cô, em quá thông minh so với lớp một! Cô hãy cho em lên thẳng lớp ba!
Cô giáo dẫn Vova lên gặp thầy hiệu trưởng, kể đầu đuôi câu chuyện.
Thầy hiệu trưởng:
– Được rồi, chúng ta cùng kiểm tra trình độ của Vova. Vova, 3 nhân 3 bằng mấy?
Vova:
– 9!
– Đúng rồi! Thế 6×6?
– 36!
– Chính xác! Tôi nghĩ rằng – hiệu trưởng quay sang cô giáo – chúng ta chuyển Vova lên lớp 3!
Cô giáo:
– Để tôi hỏi thêm Vova về tính logic! Vova, cái gì ở con bò cái có 4 cái, còn ở cô có 2 cái?
Vova thoáng nghĩ và trả lời:
-Chân!
-Có việc gì mà khi làm con chó đứng bằng 3 chân còn người thì đứng bằng 2 chân?
-Bắt tay!
-Hmm, Thế cái gì có trong quần của em, còn cô không có?
Hiệu trưởng tròn mắt, thậm chí chưa kịp mở miệng thì Vova đã nói:
– Cái túi!
Cô giáo:
-Đúng rồi, Vova ……. lên thẳng lớp 3!
Hiệu trưởng:
– Tôi nghĩ rằng có thể chuyển Vova lên thẳng lớp 5, bởi vì 3 câu hỏi cuối cùng, đến tôi thậm chí còn nhầm!

5.
Bố của trò Vova bị cô giáo mời đến gặp. Khắp mình dán đầy bông băng, ông vừa lê bước vào đã nghe cô kể tội con mình:
– Bác xem này! Em Vova vẽ con ruồi lên cái đinh trên bàn giáo viên. Tôi đập một nhát, chảy cả máu tay.
– Trời ơi! Thế là còn nhẹ. Cô nhìn cái thân tôi xem, đây là hậu quả của việc nó vẽ mẹ nó trên đống thủy tinh đấy.

6.
Vova đón ở ngưỡng cửa thanh niên đến tán tỉnh chị gái mình:
– Em nhìn thấy anh ôm hôn chị Maria!
– Không phải nói to vậy, này cho em 2 rúp.
– Cám ơn, này trả anh 1 rúp thừa.
– Thừa ???????
– Vâng, em lấy của tất cả các anh đều như nhau – 1 rúp.

7.
Cô giáo nói với học sinh:
– Các em, hôm nay chúng ta học chữ cái “C”.
Vova giơ thẳng tay :
– Thưa cô em ạ!
Cô giáo:
– Vova ngồi im đấy! Em còn chưa mời phụ huynh tới gặp tôi vì buổi học hôm trước với chữ cái “B”.

8.
Bố Vôva đến đón con ở nhà trẻ, vào phòng thứ nhất có biẻn đề “học sinh ngoan” nhìn quanh không thấy Vôva đâu cả.
Vào phòng thứ 2 “học sinh trung bình” – không thấy Vôva
Vào phòng thứ 3 “học sinh cá biệt” – vẫn không thấy Vôva
Vào phòng thứ 4 “học sinh đặc biệt hư” – cũng không thấy Vôva đâu
Bố Vôva đi đến cuối hành lang, thấy có một phòng nhỏ, biển treo bên ngoài đề “Vôva”.

9.
Vova chạy vào nhà hỏi mẹ:
– Mẹ ơi trẻ con sinh ra như thế nào?
Bà mẹ bối rối nghĩ bụng thằng này chưa đến tuổi giáo dục giới tính, bèn nói:
– À do con cò mang đến cho các ông bố bà mẹ con ạ.
Vova chạy ngay ra ngoài bảo Natasha:
– Thấy chưa, thế mà ấy cứ lo. Lại nhé!

10.
Cô giáo dặn học sinh mang theo một số đồ dùng hiện đại trong gia đình đến lớp để minh hoạ cho buổi học mang tên “Cuộc sống hiện đại”. Hôm sau, trong giờ học cô giáo hỏi xem học sinh mình mang theo vật dụng gì và có thể làm gì với nó.
Natasa: Em mang máy Sony Walkman và em có thể nghe nhạc.
Boris: Em mang cái mở đồ hộp chạy điện và nó có thể mở hộp dễ dàng.
Cô giáo: Vova, thế còn em mang gì đến vậy
Vova: Em mang máy trợ tim của ông nội ạ.
Cô giáo: Thôi chết, thế ông có mắng em không?
Vova: Không ạ, ông chẳng có ý kiến gì đâu. Ông chỉ ặc ặc 2 tiếng thôi ạ

11.
Cô giáo mặc mini jupe bư¬ớc vào phòng học, cả lớp im lặng. Cô giáo bắt đầu giảng bài, bỗng viên phấn từ tay cô rơi xuống đất, cô giáo cúi xuống nhặt. Bàn đầu tiên rộ lên tiếng c¬ười. Cô giáo ngoảnh lại hỏi:
– Natasha, sao em c¬ười ?
– Th¬ưa cô… vì em nhìn thấy mắt cá chân của cô ạ!
– Em ra ngoài, ngày mai đến lớp!
– Ivan, sao em cư¬ời ?
– Thư¬a cô… vì em nhìn thấy đầu gối của cô ạ!
– Em ra ngoài, tuần sau đến lớp!
– Ruka, sao em c¬ười ?
– Thư¬a cô… vì em nhìn thấy đùi của cô ạ!
– Em ra ngoài, tháng sau đến lớp!
Vô va đứng đấy gấp sách vở đi ra cửa, cô giáo hỏi:
– Vô va, tôi chư¬a hỏi đến em sao em về?
– Em xin chào cô và các bạn sang năm em đến lớp!
– …

12.
Vova phàn nàn với bạn ngồi cùng bàn:
– Hôm qua tao bị ông già tẩn 2 lần.
– Vì sao vậy?
– Lần thứ nhất-Tao cho ông ấy xem sổ liên lạc, trong đó toàn điểm xấu và những dòng của giáo viên về những tội nghịch ngợm. Còn lần thứ hai là khi ông ấy nhận ra đó là quyển sổ liên lạc cũ của ông ấy

14.
Vova đi chơi với Nana. Vova chọn 1 cái ghế đá ngồi xuống, cơ mà khổ đây là lần đầu tiên nên Vova lúng túng lắm không biết nói gì cả. Nghĩ mãi Vova đanh liều nói 1 câu :
– Nana, ấy đang nghĩ gì thế?
– Tớ nghĩ giống ấy !!!!! Nana trả lời bẽn lẽn.
Bỗng Vova cười ha hả:
– Khiếp sao ấy bậy thế!!!!!!!

15.
Giờ học đầu tiên môn hình học lớp 7. Cô giáo vẽ lên bảng 1 cái vòng tròn và đường kính.
– Các em hãy nhìn đây là vòng tròn và đường kính của nó.
Vova:
– Còn theo em, đó là cái mông!
Cô giáo tức quá, chạy đi tìm thầy hiệu trưởng và cùng quay về lớp học:
– Thưa đồng chí hiệu trưởng, Vova là 1 học trò hư và không hiểu gì về hình học ……..
Hiệu trưởng:
– Hỗn láo, hỗn láo quá!, Thế ai đã vẽ cái mông lên bảng thế này?

16.
Vova và Ana, bạn thân lớp mẫu giáo của mình, ở nhà xem phim với ông nội. Đến đoạn xxx, ông nội bắt hai đứa quay đi. Vova còn hỏi vọng lại:
– Họ đang làm gì đấy hả ông?
– À, người ta đang chữa một căn bệnh nào đó.
Vova quay sang thì thầm với Ana:
– Tội nghiệp, ông già rồi mà còn ngây thơ quá. Hay chúng mình nói cho ông biết là bệnh gì đi?

17.
Vova thường ngồi chung xe bus với Natasha. Một hôm, Vova lấy hết dũng cảm dúi cho Natasha một mẩu giấy, trên đấy viết:

“Tôi rất thích bạn, nếu bạn đồng ý kết bạn với tôi thì hãy đưa lại mẩu giấy này cho tôi, còn nếu không đồng ý thì hãy vứt nó qua cửa sổ”.

Một lúc sau Natasha chuyển lại mẩu giấy cũ, Vova vui mừng mở ra xem, trên giấy viết:

“Không mở được cửa sổ!”

18.
Thi lịch sử. Petka trả bài trước, được 5 điểm. Vova hỏi:

– Câu hỏi thế nào?

– Câu hỏi “Trình bày về cách mạng Nga”, tao trả lời “Cách mạng Nga xảy ra lần đầu năm 1905, do Nga hoàng đàn áp nên thất bại, đến 1917 dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản mới thành công. Câu thứ 2 “Ai lãnh đạo cách mạng”, trả lời ” Chủ yếu là Lenin, ngoài ra còn có Stalin, Kirov”. Câu thứ 3 “Nhận xét về điều kiện của cách mạng năm 1905”, trả lời “Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng điều kiện đã chín muồi, nhưng riêng tôi cho là chưa đủ”

Vova liền vào thi. Giáo sư hỏi:

– Anh sinh năm nào?

– Em sinh năm 1905, nhưng do Nga hoàng đàn áp nên mãi đến năm 1917 duới sự lãnh đạo của đảng cộng sản mới thành công.

– Bố mẹ em là ai?

– Chủ yếu là Lenin ngoài ra còn có Stalin, Kirov.

– Đồ ngu!

– Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng như vậy riêng em thấy chưa đủ!

19.
Boris rủ bạn Vova đến thăm bà ngoại. Bà nhờ Boris sửa vòi nước trong bếp. Vova ngồi ngoài phòng khách chờ, tranh thủ nhấm nháp hết đĩa đậu phộng để trên bàn. Khi cùng bạn ra về, Vova cảm ơn bà và phân bua:

– Cháu cảm ơn bà về đĩa đậu phộng. Cháu đã lỡ ăn hết không chừa lại một hạt nào cho bà.

– Không sao, lúc trước nó còn là đĩa chocolate cơ đấy! Vì không có răng, nên bà đã mút hết lớp vỏ chocolate bao quanh hạt đậu phộng rồi.

20.
Trong rạp hát một ông cụ đang loay hoay tìm chỗ ngồi thì vôva đứng phắt đậy nhường chỗ cho ông cụ:

– Cháu ngoan quá, ngày xưa ông cũng hay nhường chỗ cho người lớn tuổi đấy.(ông cụ nói sau khi đã yên vị trên ghế)

– Thế trước đó ông có nhổ kẹo cao su vào mặt ghế không?

21.
Nhiều lần vô tình cô giáo để ý thấy Vôva lần nào trong toilet ra cũng đều rửa tay, cô rất lấy làm vui, liền tập hợp cả lớp đến quan sát để mọi người lấy đấy làm gương về vệ sinh. Hôm đó cô giáo và cả lớp đợi bên cạnh toilet, thấy Vôva vào toilet xong rồi chạy thẳng ra ngoài, không rửa tay gì cả, cả lớp mới hét lên: “Cô giáo lừa bọn em, Vôva có rửa tay đâu”. Cô giáo rất ngạc nhiên liền chạy lại hỏi Vôva tại sao hôm nay không rửa tay sau khi đi toilet, Vôva liền trả lời: “Ồ, vì hôm nay em có mang giấy vệ sinh…”

22.
Bố của trò Vova bị cô giáo mời đến gặp. Khắp mình dán đầy bông băng, ông vừa lê bước vào đã nghe cô kể tội con mình:
– Bác xem này! Em Vova vẽ con ruồi lên cái đinh trên bàn giáo viên. Tôi đập một nhát, chảy cả máu tay.
– Trời ơi! Thế là còn nhẹ. Cô nhìn cái của tôi xem, đây là hậu quả của việc nó vẽ mẹ nó trên đống thủy tinh đấy.
– Úi chao!

23.
Khi Vova học lớp 3 của một trường tiểu học, trong giờ Văn, Vova đưa cho cô bạn bên cạnh mẩu giấy nhỏ, trong đó viết nguệch ngoạc: “Sau giờ học, chúng ta sẽ ra công viên và ngồi trên ghế đá chơi”.
Cô bạn đọc lướt qua, hiểu ý, nhìn cậu bé bằng con mắt khinh mạn và bĩu môi. Một lát sau, cô đẩy sang cậu một mẩu giấy nhỏ với dòng chữ: “Nếu chỉ có vậy thì mày xuống lớp 1 mà học

24.
Nhà Vova chật lắm, thời ngày xưa nhà được phân phối, không mất tiền, cho nên chỉ 17m2 là quý roài! Kệ, túp lều tranh, trái tim vàng!
Nhưng dở cái là Vova bắt đầu đi học, đâm ra bố mẹ rất khó xử!
Hôm ấy, vào dịp nghỉ lễ, nghỉ đơn nghỉ kép thế nào Vova được nghỉ học tới 4 ngày liền, chỉ vì hôm trước tiếc tiền, bố ko mua cho Vova cái xe tăng, thế là nó ám ở nhà suốt 3 hôm ròng, tình hình của bố mẹ thì ngày càng nước sôi lửa bỏng…..
Cái khó ló cái khôn, bố nghĩ ra một diệu kế, bố bèn bảo Vova ra đứng ở ban công nhìn xung quanh có gì hay thì nói vào cho bố mẹ, khoảng nửa tiếng, nếu tốt bố cho 2 cái xe tăng….. Vova ok liền
Thế là công vụ bắt đầu :
Vova : Có hai xe tải đi ở dưới đường, một trắng một vàng…..
Bố : Hự…. ự….ừ còn gì ko?
Vova : Có hai đám mây bay trên trời, màu trắng
Mẹ : A…..a…..còn gì nữa con?…..nữa…..
Vova : Hết rồi, con vào nhé?
Bố, Mẹ : Từ từ đã …… nhìn sang nhà bác Ivan xem nào?
Vova : À, hai bác ấy đang ” xxx ”
Bố mẹ nhảy dựng lên, hớt hải : Sao mày biết ?
Vova: À, Con bé Natasa con học cũng đang đứng ban công nhìn sang đây mà!

25.
Một hôm cả lớp đi cắm trại, đến tối, khi cả lớp đã ngủ, cô hướng dẫn thấy Vô va mãi cứ trằn trọc, bèn hỏi:
– Vô va, sao em không ngủ?
– Thưa cô, vì ở nhà em hay sờ rốn mẹ mới ngủ được ạ. Vô va trả lời.
Cô sau 1”””” suy nghĩ thấy thương Vo va quá bèn bảo:
– Thôi được, cho phép em sờ rốn cô đấy.
Đang đêm, cô thấy nhột quá, bèn bảo:
– Vova, đấy không phải là rốn đâu.
– Dạ thưa cô, đấy cũng không phải là tay đâu ạ.

26.
Cả lớp đang chăm chú nghe giảng, thầy giáo đang say sưa… bỗng một tràng “pháo” ròn tan vang lên.

– Thầy giáo quắc mắt: Ai?
– Lớp trưởng Vova nói ngay: Thưa thầy anh M….u đánh rắm đấy ạ.
– Thầy: Hỗn! Vova đâu, lấy sổ ra cho nó 2 điểm.
– Vova: Thưa thầy, cho vào môn nào ạ?
– Thầy giáo suy nghĩ hồi lâu rồi phán: Cho vào môn ngoại ngữ.
– Vova: Thưa thầy cho vào mục nào ạ?
Thầy giáo còn đang ngắc ngứ thì Vova nói ngay:
A, em nghĩ ra rồi. Mục kiểm tra miệng

27.
Vova thường ngồi chung xe bus với Natasa. Một hôm, Vova lấy hết dũng cảm dúi cho Natasa một mẩu giấy, trên đấy viết:
“Tôi rất thích bạn, nếu bạn đồng ý kết bạn với tôi thì hãy đưa lại mẩu giấy này cho tôi, còn nếukhông đồng ý thì hãy vứt nó qua cửa sổ”.
Một lúc sau Natasa chuyển lại mẩu giấy cũ, Vova vui mừng mở ra xem, trên giấy viết:
“Không mở được cửa sổ

28.
Vova thi hoc kỳ. Đây là kỳ thi vấn đáp.
Thầy giáo hỏi :
– Thế cậu có biết trong phòng này có mấy cái đèn không??
Vova nhìn lên trần nhà và đếm:
– Thưa thầy có 4 cái ạ!!!
– Sai rồi, có năm cái.
Rồi thầy rút trong túi quần ra một cái bóng đèn.
Kỳ thi sau,Vova lai vẫn gặp ông thầy nọ,
– Vẫn câu hỏi trước đấy cậu thử trả lời xem nào!!!
Vova thản nhiên đáp :
– 5 cái ạ!!!
– Cậu lại sai rồi, lần này tôi không mang theo cái bóng đèn nào!!!
– Em mang thưa thầy!!!
Vova rút trong túi quần ra 1 cái bóng đèn!!!!!!!!!!

29.
Cô giáo dặn học sinh mang theo một số đồ dùng hiện đại trong gia đình đến lớp để minh hoạ cho buổi học mang tên “Cuộc sống hiện đại”. Hôm sau, trong giờ học cô giáo hỏi xem học sinh mình mang theo vật dụng gì và có thể làm gì với nó.
Natasa: Em mang máy Sony Walkman và em có thể nghe nhạc.
Boris: Em mang cái mở đồ hộp chạy điện và nó có thể mở hộp dễ dàng.
Cô giáo: Vova, thế còn em mang gì đến vậy
Vova: Em mang máy trợ tim của ông nội ạ.
Cô giáo: Thôi chết, thế ông có mắng em không?
Vova: Không ạ, ông chẳng có ý kiến gì đâu. Ông chỉ ặc ặc 2 tiếng thôi ạ

30.
Vào tiết học, cô giáo hỏi cả lớp:
– Đố các em cái gì nhẹ nhất.
Cả lớp nhao nhao, đứa bảo là sợi bông, đứa bảo tờ giấy, nhưng cô giáo đều bảo sai. Lúc đó Vova giơ tay phát biểu. Cô thấy vậy mới bảo:
– Bạn Vova hay nói bậy, cô không cho nói đâu
+ Nhưng em biết cái đó, cô cho em nói đâu
Cô chờ 1 lúc, nhưng ko còn 1 ai khác giơ tay, cô đành phải gọi Vova
– Em nói đi nhưng ko được nói bậy
+ Thưa cô, cái nhẹ nhất là cái “ấy” ạ
Cô giáo đỏ mặt:
– Vova ra góc lớp đứng, quay mặt vào tường
Vova đi ra góc lớp, nhưng vẫn ngoái lại nói:
+ Nhưng em nói đúng, cái ấy chỉ cần thoáng nghĩ về nó là nó có thể ngoi lên mà ko thể nào hạ nó xuống được.
Cô giáo lại đố:
– Bây giờ đố các em cái gì nặng nhất
Cả lớp lại rộn lên nững câu trả lời. Đứa thì bảo cái xe tải, đứa thì bảo quả trái đất, nhưng cô giáo đều bảo sai. Lúc đó Vova quay lại:
+ Cô ơi, em biết đó là cái gì rồi
– Vova trật tự, ko được nói bậy
+ Nhưng em nói đúng, cô cho em nói đi
Cô lại chờ nhưng ko 1 ai giơ tay vì tò mò về câu trả lời của Vova:
– Thôi được, em nói đi nhưng ko được nói bậy đâu
+ Thưa cô, cái nặng nhất vẫn là cái ấy. Bây giờ nó đã hạ xuống, mà hạ xuống rồi thì đố thằng nào nhấc nó lên được

31.
Natasha, Antô và Vova ngồi nói chuyện
N: Chú tớ là thầy giáo nên ai gặp cũng phải gọi ” thầy ơi ”
A: Chú tớ còn giỏi hơn, chú tớ làm cha sứ, ai gặp cũng phải gọi ” cha ơi ”
V: Kém xa chú tớ, ai gặp chú tớ từ xa cũng phải thốt lên ” chúa ơi ”
N: Chú cậu làm nghề gì
V: Chú tớ là trùm khủng bố cảm tử

Vova bắt đầu đi học lớp một. Trong buổi học đầu tiên, Vova đã nói với cô giáo:
– Thưa cô, em quá thông minh so với lớp một! Cô hãy cho em lên thẳng lớp ba!
Cô giáo dẫn Vova lên gặp thầy hiệu trưởng, kể đầu đuôi câu chuyện.
Thầy hiệu trưởng:
– Được rồi, chúng ta cùng kiểm tra trình độ của Vova. Vova, 3 nhân 3 bằng mấy?
Vova:
– 9!
– Đúng rồi! Thế 6×6?
– 36!
– Chính xác! Tôi nghĩ rằng – hiệu trưởng quay sang cô giáo – chúng ta chuyển Vova lên lớp 3!
Cô giáo:
– Để tôi hỏi thêm Vova về tính logic! Vova, cái gì ở con bò cái có 4 cái, còn ở cô có 2 cái?
Vova thoáng nghĩ và trả lời:
-Chân!
-Hmm, Thế cái gì có trong quần của em, còn cô không có?
Hiệu trưởng tròn mắt, thậm chí chưa kịp mở miệng thì Vova đã nói:
– Cái túi!
Cô giáo:
-Đúng rồi, Vova ……. lên thẳng lớp 3!
Hiệu trưởng:
– Tôi nghĩ rằng có thể chuyển Vova lên thẳng lớp 5, bởi vì 2 câu hỏi cuối cùng, đến tôi thậm chí còn nhầm

Vova năm nay 6 tuổi học lớp 1.
Học được một tuần thì Vova chán học không chịu làm bài vở nữa, cô giáo bèn hỏi nguyên nhân tại sao thì Vova nói là tại chương trình học quá thấp so với trình độ của Vova và Vova xin cô cho lên học bậc trung học.
Cô giáo dẫn Vova lên văn phòng ông hiệu trưởng, trình bày đầu đuôi câu chuyện. Ông hiểu trưởng bán tín bán nghi, bàn với cô giáo là ông sẽ hỏi Vova một số câu hỏi về Khoa học còn cô giáo sẽ hỏi Vova về kiến thức tổng quát, nếu Vova trả lời đúng ông sẽ cho Vova lên lớp.
Sau gần 1 tiếng “tra tấn” Vova bằng những câu hỏi về khoa học, câu nào Vova cũng đáp đúng hết, ông hiệu trưởng rất hài lòng và giao cho cô giáo hỏi về kiến thức tổng quát.
– Cô giáo : Con gì càng lớn càng nhỏ?
Ông hiệu trưởng hết hồn
– Vova : Dạ con cua có càng lớn và càng nhỏ.
– Cô giáo : Cái gì trong quần em có mà cô không có?
Ông hiệu trưởng xanh cả mặt.
– Vova : Dạ là 2 cái túi quần.
– Cô giáo : Ở nơi đâu lông của đàn bà quăn nhiều nhất?
Ông hiệu trưởng run lên.
– Vova : Dạ ở Phi Châu.
– Cô giáo : Cái gì cô có ở giữa 2 chân của cô?
Ông hiệu trưởng chết điếng người.
– Vova : Dạ là cái đầu gối.
– Cô giáo : Cái gì trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt?
Ông hiệu trưởng há hóc mồm ra.
– Vova : Dạ là cái lưỡi.
– Cô giáo : Cái gì của cô còn nhỏ khi cô chưa có chồng và rộng lớn ra khi cô lập gia đình?
Ông hiệu trưởng ra dấu không cho Vova trả lời nhưng Vova đáp ngay.
– Vova : Dạ là cái giường ngủ.
– Cô giáo : Cái gì mềm mềm nhưng khi vào tay cô một hồi thì cứng lại?
Ông hiệu trưởng không dám nhìn cô giáo.
– Vova : Dạ là dầu sơn móng tay.
– Cô giáo : Cái gì dài dài như trái chuối, cô cầm một lúc nó chảy nước ra?
Ông hiệu trưởng gần xỉu.
– Vova : Dạ là cây cà lem.
Ông hiệu trưởng đổ mồ hôi hột ra dấu bảo cô giáo đừng hỏi nữa và nói với Vova :
– Thầy cho con lên thẳng đại học vì nãy giờ thầy đáp không trúng được câu nào hết !!!
—–

Vova phải trông em cho bố mẹ đi xuống phố mua sắm, cậu đành phải cho em theo đi câu cá. Tối hôm đó, cậu dằn dỗi với mẹ:
– Từ nay con không cho em đi câu nữa đâu. Chỉ mất công, chả được con cá nào!
– Ồ! Nó quấy khóc làm cá sợ phải không? Lần sau em sẽ quen, thôi không khóc nữa.
– Không phải thế! Em đã ăn hết mồi câu của con

Trong giờ học, thầy giáo:
– Ai tự nhận thấy mình là kẻ ngu ngốc thì đứng lên!
Cả lớp ngồi im. Sau vài phút Vova đứng lên. Thầy giáo:
– Vova, em tự cho mình là kẻ ngu ngốc?
– Không ạ, nhưng để thầy đứng một mình như vậy thì …..

Vova vào phòng bố mẹ và không gõ cửa, và bắt gặp bố mẹ đang yêu nhau.
“Bố mẹ làm gì thế?” Nó hỏi
“À” – bà mẹ trả lời sau giây phút bối rối – “Mẹ đang ngồi lên bụng bố để cho bụng bố nhỏ bớt đi.”
“Vô ích” – thằng bé lắc đầu – “ngày mai cô hàng xóm lại sang thổi cho nó to lên thôi.”

Váy của cô bay lên
Lớp học đang yên tĩnh, đây đó vang lên tiếng nói chuyện của lớp bên cạnh . Bỗng có một luồng gió nhẹ hất tung váy cô giáo lên .
Cuộc khẩu cung bắt đầu:
– Misa! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?
– Thưa cô em nhìn thấy bắp chân cô .
– Đuổi học 1 ngày .
– Maika! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?
– Thưa cô em nhìn thấy đầu gối cô
– Đuổi học 1 tuần .
– Sasa! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?
– Thưa cô em nhìn thấy đùi cô .
– Đuổi học 1 tháng
– Vova! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?
Vova xách cặp lên:
– Chào tạm biệt các bạn, hichic, hẹn 1 năm nũa tớ quay lại

Natasha đi học vể hớn hở bảo mẹ, mẹ ơi, hôm nay con kiếm được 2 rúp.
– Ở đâu ra thế?
– Thằng Vova đố con trèo lên cây, mỗi lần nó cho 10 kopec.
– Mày bị nó lừa rồi, nó làm thế để nhìn underwear của mày đấy.
– Hihi.., con biết rồi, con đâu phải đứa ngu? Cho nên hôm nay con đâu có mặc underwear!!!

blank