United People – Unique Solutions

Author Archive

Dễ và Khó

Relax November 20th, 2008

Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.

Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.
Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.
Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.
Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.
Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.
Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.
Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.
Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.
Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.
Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.
Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.
Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.
Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.
Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.
Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.
Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.
Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.
Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã. ….

Đợi một lời cảm ơn!

Relax September 30th, 2008

“Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em có biết không? Để gió cuốn đi…” Nhưng nếu em là người nhận được tấm lòng đó, em sẽ làm gì? Sẽ bỏ ra một thứ vật chất nào đó để đổi lại tấm lòng ư? Vật chất đổi tấm lòng… có thỏa đáng không?

Hôm đó, tôi đang dạo trong một khu vui chơi giải trí bỗng nhìn thấy một nhóm người vây quanh chiếc xe con sang trọng. Ai cũng rướn cổ nhìn vào phía trong vẻ tò mò. Bên cạnh chiếc xe là một cậu thanh niên ăn mặc bóng bẩy với vẻ mặt rất lo lắng. Cậu ta hét to:

– Ai có thể chui vào gầm xe giúp tôi vặn cái ốc vít không?

Hoá ra cái bình xăng xe anh ta có vấn đề, nó bị rò xăng ra ngoài xe suốt từ khu vui chơi đi ra. Từ đây cách trạm xăng gần nhất cũng khá xa, khiến anh ta có dáng vẻ sốt ruột chẳng khác gì kiến bò trong nồi lửa.

Đứng bên cạnh anh ta là một cô gái trang điểm loè loẹt diêm dúa, cô ta hắng giọng:

– Nhìn anh sốt ruột kìa! Cứ cho thưởng nhiều tiền vào tất sẽ có người đến giúp!

Nghe xong anh ta liền rút ra tờ 100 nghìn và nói to:

– Ai giúp tôi vặn chặt cái ốc vít trong gầm xe thì tờ tiền này sẽ là của người đấy!

Cậu thanh niên đứng bên cạnh tôi định bước lên thì bạn của anh ta kéo lại:

– Lời nói của mấy người có tiền không đáng tin.

Lúc đó, một câu bé bước lên nói:

– Để cháu!

Với động tác đơn giản, không tới một phút cậu bé đã vặn xong con ốc. Đoạn bò ra khỏi gầm xe, cậu bé đứng nhìn cậu thanh niên với ánh mắt kỳ vọng. Cậu thanh niên vừa định đưa cho cậu bé tờ 100 nghìn thì cô gái bên cạnh anh ta liền giữ tay anh ta lại:

– Anh định cho nó 100 nghìn thật đấy à, 5 nghìn là quá đủ rồi!

Cậu thanh niên cầm lấy tờ tiền lẻ trên tay cô gái đưa cho cậu bé, cậu bé lắc đầu. Nghe tiếng xì xào của mọi người xung quanh cậu thanh niên rút thêm 5 nghìn nữa ra đưa cho cậu bé, nhưng cậu bé vẫn lắc đầu, cậu thanh niên bực mình:

– Mày chê ít? Còn chê nữa thì 10 nghìn này cũng không có nữa đâu nhé!

– Không, cháu không chê ít, cô giáo cháu nói giúp đỡ người khác không cần sự trả ơn.

Cậu thanh niên sững người:

– Thế sao mày còn không đi đi?

Cậu bé nói:

– Cháu đang đợi chú nói “cảm ơn”.

Sự ngây thơ cho ta hiểu được giá trị của cuộc sống, cho ta nhớ lại bài học làm người từ thủa ban sơ mà giữa cuộc sống bộn bề ta đã lỡ quên đi mất. Khi nhận được sự giúp đỡ hãy nhớ nói lời: Cảm ơn!

(Nguồn: ngoisao)

Bien Dong Resort… Let’s go again!

Funny Photos July 10th, 2008


	
blank